Cải lương là gì?
Không phải sân khấu sinh ra cải lương. Mà là đời sống cần một cách nói chậm hơn.
Nó bắt đầu từ đâu?
Nhạc cung đình → Ca Huế → Đờn ca tài tử → Cải lương. Mỗi đời, nhạc đi chậm thêm một chút.
Vì sao nghe buồn?
Vì nhạc lý Việt Nam không đi thẳng. Nó đi vòng – để người nghe kịp nghĩ.
Khi đã quen nhịp, ta mới bắt đầu nói chuyện về nhạc.
Cải lương không dùng Do – Re – Mi. Nó dùng ngũ cung Việt: Hò – Xự – Xang – Xê – Cống.
Xàng là kể. Xê là đẩy. Cống là rơi – và ở lại.
Cùng một chữ, mỗi người ca một nỗi. Nhạc giống nhau – nhưng lòng thì không.
🎭 Khi nhân vật đổi cảm xúc – nhạc đổi ra sao?
Buồn sâu – mất mát
Nam Ai hoặc vọng cổ nhịp chậm.
Nhịp rơi thấp, câu dài – nghe là thấy nỗi đau chưa nói hết.
Nhớ – tâm sự
Vọng cổ nhịp 8 hoặc 16.
Nhân vật nói với chính mình. Không khóc, nhưng buồn rất lâu.
Vui – sinh hoạt
Bắc – Xuân – Lưu Thủy.
Nhịp nhanh, sáng – nghe là thấy đời còn nhẹ.
Căng – cao trào
Oán hoặc vọng cổ nhịp lớn.
Nhạc kéo dài để giữ người xem ở lại khoảnh khắc quyết định.