Ta từng rực rỡ. Ta cũng từng im lặng.
Nhưng ta chưa bao giờ biến mất.
Cải lương ban đầu được biểu diễn trên sân khấu giản đơn, mang đậm tính giao lưu dân gian. Các nghệ sĩ xuất thân từ chèo, tuồng, hát bội đã góp phần định hình phong cách diễn xuất và âm nhạc của loại hình nghệ thuật mới.
Giai đoạn bùng nổ các gánh hát như Phước Cương, Trần Đắc, với ba dòng tuồng chính: tích Trung Quốc, tuồng xã hội và tuồng phóng tác. Cải lương lan rộng ra miền Bắc, tạo nên đội ngũ nghệ sĩ, soạn giả tài năng và một đời sống sân khấu sôi động.
Cải lương bước vào giai đoạn hoàng kim, trở thành loại hình giải trí hàng đầu ở miền Nam, với hệ thống rạp hát phát triển và khán giả đông đảo. Nghệ thuật biểu diễn, nội dung kịch bản ngày càng đổi mới, phản ánh các vấn đề xã hội và tâm lý con người.
Đất nước thống nhất, các gánh hát tư nhân bị giải thể và sân khấu chuyển sang mô hình đoàn nghệ thuật nhà nước. Nguồn lực hạn chế, hoạt động sân khấu suy giảm, nhưng nền tảng đào tạo tối thiểu vẫn được duy trì.
Từ 1980 đến nay, cải lương nỗ lực kết hợp yếu tố hiện đại với giá trị truyền thống. Dù không còn ở thời kỳ hoàng kim, cải lương vẫn là di sản văn hóa quan trọng, mang bản sắc riêng của sân khấu Nam Bộ.
Ta không thể tồn tại nếu thiếu những con người
đã sống trọn đời mình trên sân khấu.
Nghệ sĩ Năm Châu
Nghệ sĩ Phùng Há
Nghệ sĩ Năm Phỉ
Nghệ sĩ Ngọc Giàu
Nghệ sĩ Bạch Tuyết
Nghệ sĩ Thanh Nga
Nghệ sĩ Hùng Cường
Nghệ sĩ Kim Tử Long
Nghệ sĩ Vũ Linh
Nghệ sĩ Ngọc Huyền
Ta không chỉ là quá khứ.
Ta là ký ức vẫn đang thở.